Home Pháp luật Chị gái nh.ẫn t.â.m dâng em r.uột 7 t.uổi cho ch.ồng để “đền b.ù tr.inh tiết”

Chị gái nh.ẫn t.â.m dâng em r.uột 7 t.uổi cho ch.ồng để “đền b.ù tr.inh tiết”

30 min read
Comments Off on Chị gái nh.ẫn t.â.m dâng em r.uột 7 t.uổi cho ch.ồng để “đền b.ù tr.inh tiết”
0
226

Lớn lên trong h.oàn c.ảnh gia đình “t.an đ.àn x.ẻ nghé”, Phạm Thị Huyền (18 t.uổi, xã Hưng Thuận, Trảng Bàng, Tây Ninh) sớm d.ính vào chuyện y.êu đ.ương ở t.uổi tr.ăng tròn r.ồi b.ỏ b.ê học hành. Bước lên xe hoa lúc mới 16 t.uổi, Huyền vốn đã kh.ô.ng còn “c.on gái” nên luôn b.ị ng.ười ch.ồng tr.ẻ dằn v.ặt.

Để xoa dịu lời th.a.n v.ã.n của ch.ồng về “tr.i.nh tiết”, Huyền đã lên kế h.oạch “b.ù đ.ắp” d.ại d.ột, khi dâng đứa em gái r.uột mới 7 t.uổi làm “lễ. vật” đền b.ù tr.inh tiết cho ch.ồng.

Chị gái nh.ẫn t.âm dâng em r.uột 7 t.uổi cho ch.ồng để "đền bù trinh tiết" 1Bé Phạm Thị Phú Quý vẫn hồn nhiên sau khi b.ị anh rể l.àm chuyện đ.ồi b.ại. Ảnh T.G

“Đền b.ù” em r.uột cho ch.ồng vì bản th.ân b.ị “m.ất tr.inh”

Sinh ra ở một vùng quê h.ẻ.o lá.nh ở Tây Ninh, ch.a m.ẹ Huyền đều làm kinh doanh nhỏ, có của ăn của để. Nhờ thế th.uở ấu thơ, Huyền cũng được ăn học bằng bạn bằng bè. Thế nhưng, thời gian yên ấm dần tr.ôi nhanh khi anh Phạm Ngọc Đức (SN 1976, ch.a Huyền) b.ị sốt x.uất h.uyết n.ão và b.ị li.ệt n.ửa ng.ười. Tiền ch.ữa b.ệnh cho anh vô cùng t.ốn kém kh.iến kinh tế gia đình càng ngày càng suy sụp. Để lo cho cuộc sống gia đình, m.ẹ Huyền phải bươn trải, l.o l.ắng hàng họ nên kh.ô.ng còn thời gian l.o l.ắng cho c.on cái. Thấy v.ợ đi sớm, về muộn, thậm chí nhiều hô.m qua đêm kh.ô.ng về nhà, ng.ười ch.ồng giờ chỉ biết nằm một chỗ b.ắt đ.ầu ngh.i ng.ờ v.ợ ruồng rẫy m.ình để theo trai. Từ đó, ch.a m.ẹ Huyền th.ường x.uyên x.ảy r.a c.ãi v.ã, to tiếng với nhau. Dù kh.ô.ng tìm được b.ằng ch.ứng v.ợ qu.an h.ệ ng.oài l.uồng, ch.a Huyền vẫn luôn tự dằn vặt và chá.n nản, kh.ô.ng để ý đến những thay đổi bất thường của c.on gái.

Về phần Huyền, c.ô bé đang t.uổi m.ộng m.ơ b.ỗng s.ụp đ.ổ trước hiện thực ph.ũ ph.àng của gia đình. Đang chăm chỉ đ.èn sá.ch trên ghế nhà trường, Huyền s.a đ.à vào những cuộc tình học trò kh.ờ d.ại và nô.ng n.ổi. Sau nhiều lần ch.ia t.ay bạn trai, Huyền l.ại b.ắt đ.ầu mối tình mới s.ay đắm với Đặng Lý Tưởng (SN 1990), một học viên nghề điện ở trong t.ỉnh. Trong một lần lên b.ệnh v.iện thăm ch.a, Huyền gặp Tưởng cũng đến thăm ng.ười nhà ở gi.ường kế bên và nh.ận ngay của nhau “tiếng sé.t á.i t.ình”.

Từ đó, Huyền luôn quấn qu.ýt bên ng.ười tình mới, chẳng còn màng đến chuyện h.ọc h.ành. Cứ thế, kết quả học tập trở nên sa sút, Huyền chá.n nản và bỏ trường, bỏ lớp lúc nào gia đình kh.ô.ng hay. Khi nhà trường th.ô.ng báo về, ch.a đã kh.ô.ng ngăn kịp c.an ng.ăn đứa c.on gái đang tr.ượt dài trên c.on đường y.êu đ.ương.

Mối tình tr.ẻ c.on vừa n.ảy n.ở chưa được b.ao lâu thì Huyền bỗng về nhà đ.òi ch.a m.ẹ cho cưới. Bất ngờ trước qu.yết đ.ịnh của c.on nhưng anh Đức vẫn t.ặc l.ưỡi g.ật đ.ầu. Phần vì bản thân s.ức kh.ỏe đã yếu nên kh.ô.ng thể chăm c.on, phần vì ng.ười ch.a vẫn tin Huyền lấy ch.ồng r.ồi sẽ ổn định, kh.ô.ng còn sa đà y.êu đ.ương, ch.ơi b.ời n.ữa. Vậy là mới chỉ 16 t.uổi, Huyền đã bước theo ch.ồng lên xe hoa trong sự ng.ỡ ng.àng của bạn bè cùng trang lứa. Ngày h.ôn lễ, nhiều ng.ười thì thầm to nhỏ với nhau, chắc c.ô bé “tr.ót l.ỡ” r.ồi mới cưới sớm như vậy, chứ ở t.uổi này kết h.ôn thì phạ.m l.uật. Nhưng mọi s.ự kh.uyên c.an đều kh.ô.ng tá.c d.ụng, một đ.ám cưới diễn ra ch.óng vá.nh, ng.ười ch.ồng tr.ẻ h.áo h.ức mong chờ kh.oảnh khắc đêm t.ân h.ôn.

Chị gái nh.ẫn t.âm dâng em r.uột 7 t.uổi cho ch.ồng để "đền bù trinh tiết" 2

Ông nội bé Quý chia sẻ về ch.áu g.ái m.ình. Ảnh T.G

Thế nhưng sau đêm đó, thái độ của Tưởng b.ỗng thay đ.ổi khá.c lạ, g.ã th.ất v.ọng n.ặng n.ề khi ph.át h.iện v.ợ kh.ô.ng còn tr.inh trắng. Thời gian “tuần tr.ăng m.ật” kh.ô.ng h.ạnh phúc như những gì Huyền đã ao ước. Sự cằn nh.ằn, chì chiết của ch.ồng về việc m.ình là “gái hư” kh.iến Huyền luôn ng.ập ch.ìm trong s.ự dằn v.ặt và đ.au kh.ổ. Những đêm trằn tr.ọc s.uy nghĩ, Huyền vừa â.n h.ận về qu.á kh.ứ, vừa nghĩ cá.ch “bù đắp” cho ch.ồng. Chẳng biết “ma xui quỷ kh.iến” thế nào, c.ô g.ái tr.ẻ d.ại d.ột l.ại nhớ đến bé Phạm Thị Phú Quý, đứa em gái r.uột mới tròn 7 t.uổi. Buổi sá.ng ngủ dậy, Huyền âm thầm t.oan t.ính một kế hoạch đ.ồi b.ại, “d.âng” em cho Tưởng để giúp ch.ồng th.ỏa m.ãn d.ục v.ọng, đồng thời b.ồi th.ường “trinh tiết” cho chính bản thân m.ình.Ấp ủ kế hoạch ấy, khoảng giữa thá.ng 7/2013, trong thời gian bé Quý được ngh.ỉ hè, Huyền về nhà ô.ng b.à nội xin ph.ép ch.ở em gái đến nhà b.ố m.ẹ ch.ồng ở ấp Trâm Vàng 1 (xã Thanh Phước, Gò Dầu, Tây Ninh). Đến 13h, v.ợ ch.ồng Huyền qua nhà cậu r.uột (đã đi Mỹ) và v.ào ph.òng qu.an h.ệ t.ình d.ục. Sau khi â.n á.i xong, Huyền ra phòng ngoài đưa Quý vào trong, đồng thời gi.úp đ.ỡ Tưởng th.ực h.iện h.ành v.i gi.ao c.ấu với em r.uột m.ình. Đ.au lò.ng hơn, sau khi h.ại đời em, Huyền l.ại t.iếp t.ục chở bé Quý về nhà riêng, nhằm cho ch.ồng “th.ỏa m.ãn” d.ục v.ọng một lần n.ữa. Theo l.ời kh.a.i của Quý sau này tại c.ơ qu.an đ.iều tr.a, t.ối hô.m đó Tưởng trở về, g.ã đã t.iếp t.ục làm “trò ng.ười lớn” với b.é g.ái t.ội ngh.iệp.

Kết c.ục đắng ch.át vì s.ự nô.ng n.ổi

Khi bé Quý trở về với gia đình, nh.ận thấy c.on gái có những b.iểu h.iện sinh lý bất thường, chị Ánh (m.ẹ bé) đã gặng hỏi và đưa c.on đến b.ệnh v.iện kh.ám. Theo kết quả gi.ám đ.ịnh, ch.áu b.é b.ị x.â.m h.ại v.ùng k.ín d.ẫn đ.ến giãn t.ử cung. Biết được sự thật k.inh kh.ủng, đ.ồi b.ại của đứa c.on gái lớn và c.on rể mới, ngay trong đ.êm hô.m đó, gia đình đã lên c.ơ qu.an CA tr.ình b.áo, t.ố c.áo c.on gái m.ình và Tưởng là th.ủ ph.ạm h.iếp d.âm em gái r.uột. Khi b.ị tr.a t.ay vào c.òng, Huyền chỉ còn biết cúi đ.ầu nh.ận t.ội và những giọt n.ước m.ắ.t ăn n.ăn m.uộn m.àng lăn dài trên má.

Trò chuyện với chúng tôi, anh Phạm Ngọc Đức ngh.ẹn ng.ào: “Gia đình này giờ t.an n.át hết r.ồi. Vợ ch.ồng chúng tôi mới chính th.ức l.y dị cá.ch đây kh.ô.ng lâu. Tôi b.ị bệnh nằm l.iệt một chỗ kh.ô.ng dạy được c.on nên mới x.ảy r.a chuyện đ.á.ng x.ấu hổ này. Vợ tôi thì thi thoảng đi đi về về như cái bóng, c.on bé Quý chỉ ở đây nhờ vào ô.ng b.à nội ch.ăm s.óc mà thôi. Thật s.ự bây giờ, tôi v.ô cùng chá.n n.ản, kh.ô.ng m.uốn nhắc l.ại ch.uyện gì n.ữa”.

Nhìn ng.ười đ.àn ô.ng b.ất l.ự.c ng.ăn d.òng n.ước m.ắ.t trước th.ực tại gia đình, chúng tôi kh.ô.ng kh.ỏi x.ú.c đ.ộng. Sau khi l.y h.ôn, t.òa á.n đã x.ử cho bé Quý về sống với m.ẹ bởi ng.ười b.ố b.ại l.iệt kh.ô.ng có kh.ả n.ăng ch.ăm s.óc cho c.on.

Chị gái nh.ẫn t.âm dâng em r.uột 7 t.uổi cho ch.ồng để "đền bù trinh tiết" 3

Anh Phạm Ngọc Đức ngh.ẹn ng.ào khi nhắc đến b.i k.ịch gia đình. Ảnh T.G

Bé Quý đi học về nở nụ cười tươi chào khá.ch l.ạ như chưa hề x.ảy r.a chuyện kh.ủng kh.iếp với m.ình. Ông nội nhìn ch.áu g.ái n.én tiếng thở dài: “Cháu còn nhỏ nên kh.ô.ng biết chuyện t.ày đ.ình như ng.ười lớn đâu c.ô ạ. Nhưng khi b.ị bạn bè trên lớp trêu đ.ùa, ch.áu nó biết “chỉnh” l.ại liền. Giờ b.ố m.ẹ nó đã thành ra như thế r.ồi tôi chỉ biết chăm lo hai bữa cơm và đ.ộng viên, a.n ủi ch.áu cố gắng học tập thôi. Hiện tại, ch.áu tôi đã dần trở l.ại cuộc sống bình thường r.ồi chứ trước kia mới x.ảy r.a chuyện nó hay s.ợ h.ãi, h.oảng l.oạn lắm.”

Nhắc đến ng.ười ch.áu g.ái ở trong tr.ại gi.am, ô.ng cụ kh.ô.ng gi.ấu n.ổi x.úc đ.ộng: “Bình thường, c.on Huyền đối x.ử t.ốt với em nó lắm, kh.ô.ng hiểu sao nó có thể hành đ.ộng t.àn nh.ẫn với em m.ình như vậy. Có lẽ, vì h.oàn c.ảnh gia đình chia l.ìa kh.ô.ng có ai quản lý, d.ạy d.ỗ, nó mới sa vào chuyện y.êu đ.ương trai gái s.ớm để r.ồi khi lấy ch.ồng mới thấy hối h.ậ.n. Nhưng tôi kh.ô.ng ngờ rằng, nó l.ại có thể lấy c.on bé Quý ra để “bù đắp” cho ch.ồng m.ình được chứ. Phải để cho nó chịu sự tr.ừng ph.ạt của ph.áp l.uật thì mới t.ỉnh ng.ộ ra được.” Chiều muộn, b.óng ng.ười ô.ng tóc bạc nằm r.úm r.ó và đ.ứa tr.ẻ thơ ch.ìm dần trong ngôi nhà ả.m đ.ạm. Đằng sau t.ội á.c khủng kh.iếp mà ng.ười chị gái r.uột g.ây ra cho đ.ứa tr.ẻ là một b.i k.ịch gia đình đang trên b.ờ v.ực th.ẳm, kh.ô.ng có gì c.ứ.u v.ãn được.

Với v.ai trò là ng.ười tích cực giúp s.ứ.c cho Tưởng th.ực h.iện h.ành v.i gi.ao c.ấu đối với ch.áu Quý, Huyền b.ị tr.uy t.ố về t.ội: “H.iếp d.âm tr.ẻ e.m” với v.ai trò đ.ồng ph.ạm. Lúc ph.ạm t.ội, Huyền chỉ mới 17 t.uổi 4 thá.ng, vẫn còn t.uổi vị thành niên nên được gi.ảm nh.ẹ hình ph.ạt. Ngày 7/1, TAND tỉnh Tây Ninh đã t.uyên á.n Đặng Lý Tưởng 14 năm t.ù và Phạm Thị Huyền 7 năm t.ù về t.ội “H.iếp d.âm tr.ẻ e.m”, đồng thời b.uộc cả hai phải liên đới b.ồi th.ường t.ổn thất t.inh th.ần cho ch.áu Quý. Theo đó, h.à.nh v.i của Tưởng và Huyền x.âm ph.ạm đến việc ph.át triển s.inh l.ý bình thường của bé Quý và đ.ặc b.iệt g.ây ng.uy h.iểm cho x.ã h.ội nên phải b.ị x.ử l.ý ngh.iêm với h.ình ph.ạt trên.

 *Tên n.ạn nh.ân đã được thay đổi

Nguồn: http://giadinh.net.vn/phap-luat/chi-gai-nhan-tam-dang-em-ruot-7-tuoi-cho-chong-de-den-bu-trinh-tiet-2014021402293630.htm?

Load More In Pháp luật
Comments are closed.

Check Also

v.ụ cựu phó Giám đốc tr.uy s.át cả nhà e.m gái vì tiền bạc: Thêm 1 n.ạn nh.ân t.ử v.ong

Dù được cá.c bá.c sĩ tận tình c.ấp c.ứu, đ.iều tr.ị nhưng do v.ết th.ương qu.á n.ặng ô.ng …