Home Pháp luật ng.ười đ.àn b.à đ.ầu đ.ộc b.ố m.ẹ ch.ồng bằng thuốc d.iệt ch.uột và nỗi â.n h.ận muộn màng

ng.ười đ.àn b.à đ.ầu đ.ộc b.ố m.ẹ ch.ồng bằng thuốc d.iệt ch.uột và nỗi â.n h.ận muộn màng

30 min read
Comments Off on ng.ười đ.àn b.à đ.ầu đ.ộc b.ố m.ẹ ch.ồng bằng thuốc d.iệt ch.uột và nỗi â.n h.ận muộn màng
0
88

Những lần b.ị b.ố m.ẹ ch.ồng l.ôi tên b.ố m.ẹ đẻ ra ch.ửi đã kh.iến Nguyễn Thị Chìa (SN 1976, quê ở Bình Kiều, Khoái Châu, Hưng Yên) ô.m h.ận trong lòng. Nuôi ý định tr.ả th.ù, ng.ười đ.àn b.à này nh.ẫn t.âm mua thuốc d.iệt chuột về đ.ầu đ.ộc b.ố m.ẹ ch.ồng.

Chìa đã phải tr.ả gi.á cho h.ành v.i tàn đ.ộc của m.ình bằng bản á.n ch.ung th.ân. Năm 2013, Chìa được xét giảm xuống á.n có thời hạn, nhưng gần hai mươi năm trong t.ù với nỗi c.ô đ.ơn kh.ô.ng ng.ười thăm gặp có lẽ là hình ph.ạt n.ặng n.ề mà chị ta phải chịu đựng…

Tội á.c từ sự nhỏ nhen

Gặp Chìa ở Trại gi.am số 5 (Bộ CA), chúng tôi thực sự b.ất ng.ờ vì kh.ô.ng nghĩ rằng một ng.ười đ.àn b.à có gương mặt đậm chất quê mùa, thô kệch ấy l.ại là h.ung th.ủ của một v.ụ đ.ầu đ.ộc, suýt l.ấy đ.i hai m.ạng già là b.ố m.ẹ ch.ồng. Nhắc l.ại quá khứ, Chìa kh.óc vì ân h.ận và nuối t.iếc. Chìa bảo chỉ vì một phút rồ dại mà đã đ.á.nh m.ất tất cả.

Nguyễn Thị Chìa đang phải tr.ả gi.á cho những lỗi lầm của m.ình.

Chìa sinh ra ở một vùng quê nên khi nhiều c.ô gái ở cái t.uổi đó còn t.ung tăng b.ay nhảy, lo chuyện học hành thì Chìa đã phải lo làm tròn bổn ph.ận dâu c.on và cá.ng đ.á.ng chuyện gia đình. Vì thế, những v.ụng về trong ăn ở lẫn lời ăn tiếng nói là kh.ô.ng trá.nh kh.ỏi. Chồng đi làm xa, thi thoảng có về nhà thì l.ại bận rộn việc này, việc kia nên kh.ó lòng chia sẻ hết những ấm ức trong lòng ng.ười v.ợ tr.ẻ. Đã thế, b.ố m.ẹ ch.ồng Chìa l.ại kh.ó tính, thành ra tiếng bấc, tiếng chì giữa b.ố m.ẹ ch.ồng với c.ô c.on dâu tr.ẻ ng.ười non dạ.

Vốn là ng.ười kh.ô.ng khéo ăn, khéo nói, nhan sắc cũng vào loại trung bình nên ngay từ khi bước chân về làm dâu, Chìa đã kh.ô.ng g.ây được cảm tình với b.ố m.ẹ ch.ồng. Chồng kh.ô.ng có nhà, Chìa cứ lặng lẽ như cái bóng, lầm lũi kh.iến b.à m.ẹ ch.ồng có suy nghĩ phong kiến cho rằng c.on dâu khinh kh.ô.ng đ.áp lời.

Vậy là mát mẻ, bóng gi.ó c.on dâu chưa đủ, b.à còn đợi khi c.on trai về để kể t.ội c.on dâu. Đá.ng ra phải tâm sự với ch.ồng để tìm sự cảm th.ô.ng thì Chìa cũng im lặng nốt. Thậm chí, khi ng.ười ch.ồng nghe m.ẹ kể t.ội c.on dâu, có hỏi v.ợ thì Chìa cũng chỉ im lặng. Cô kh.ô.ng một lần b.ày tỏ chính kiến của m.ình.

“Tôi cứ nghĩ ch.ồng phải hiểu cho hoàn cảnh của tôi, nhưng anh ấy chỉ căn vặn, tra hỏi xem có đúng thế kh.ô.ng. Vì thế mà tôi chá.n chẳng m.uốn nói n.ữa”, Chìa kể.

Sự im lặng đã đẩy Chìa vào thế b.ị c.ô lập. Cô “mặc kệ” và chỉ quan tâm đến đứa c.on của m.ình. Với Chìa, c.on cái là nơi để tìm sự đồng cảm, để giãi b.ày những ấm ức trong lòng và cũng là để tiếp cho c.ô thêm đ.ộng lực sống. Chính cá.ch x.ử sự v.ụng về và có phần tiêu cực ấy của Chìa mà hố s.âu ngăn cá.ch t.ình c.ảm giữa b.ố m.ẹ ch.ồng với c.on dâu càng thêm ngh.iêm trọng.

Người ch.ồng vốn đã ít về thăm gia đình, giờ đây mỗi lần về l.ại phải nghe những phàn nàn của ch.a m.ẹ về v.ợ m.ình càng thêm chá.n nản. Chìa bảo, ngày đó vì còn quá tr.ẻ thành ra vô tâm, chưa nghĩ được nhiều như bây giờ. Chính vì vô tâm nên Chìa đâu có quan tâm xem ch.ồng m.ình nghĩ gì, làm gì. Duy chỉ có đứa c.on là Chìa cảm thấy vui, bởi mỗi khi b.ị b.ố m.ẹ ch.ồng m.ắng ch.ửi, ta thá.n thì c.on cái là nơi để Chìa ẩn nấp.

“Tôi ức b.ố m.ẹ ch.ồng lắm, vì họ mỗi khi m.ắng mỏ tôi thường l.ôi tên b.ố m.ẹ tôi ra để nhiếc móc. Tôi im lặng mà trong lòng đau nhói. Bố m.ẹ tôi nào có t.ội tình gì”, Chìa nhớ l.ại.

Chiều 11/9/2000, Chìa đang cho c.on bú ở trong b.uồng thì có khá.ch đến chơi. Thấy m.ẹ ch.ồng đ.i ch.ơi chưa về nên Chìa xuống bếp nấu cơm hộ b.ố ch.ồng để ô.ng nói chuyện với khá.ch. Vì trước đó đã nuôi ý định đ.ầu đ.ộc b.ố m.ẹ ch.ồng nên Chìa mua sẵn 5 gói thuốc chuột gi.ấu dưới bếp.

Trong lúc nấu cơm cho b.ố m.ẹ ch.ồng, Chìa nghĩ đây là cơ hội để r.a t.ay tr.ả th.ù nên đã lấy số thuốc chuột trên bỏ vào nồi canh rau. Một lát sau khá.ch về, m.ẹ ch.ồng Chìa cũng về tới nhà. Ông b.à Chương (b.ố m.ẹ ch.ồng Chìa – PV) dọn cơm ăn, còn Chìa bế c.on ngồi ở võng. Ăn xong, hai v.ợ ch.ồng ô.ng Chương lên c.ơn co gi.ật, nôn mửa. Chìa lấy chậu hứng đổ đi, sau đó gọi hàng xóm nhờ đưa b.ố m.ẹ ch.ồng đi b.ệnh v.iện c.ấp c.ứu. Đến 19h cùng ngày, ô.ng Chương kh.ô.ng qua kh.ỏi. Người v.ợ may mắn th.oát ch.ế.t.

Với h.ành v.i này, b.an đ.ầu Chìa b.ị hội đồng x.ét x.ử t.òa á.n s.ơ th.ẩm tuyên ph.ạt 12 năm t.ù về t.ội gi.ế.t ng.ười. Kh.ô.ng đồng tình với mức á.n trên, em trai ô.ng Chương đã làm đ.ơn khá.ng cáo, cho rằng t.ội của Chìa phải x.ử n.ặng hơn bởi ph.ạm t.ội gi.ế.t nhiều ng.ười cùng lúc. Ngày 29-6-2001, T.òa á.n nhân dân Tối cao đã mở phiên ph.úc th.ẩm. Chìa b.ị t.uyên á.n ch.ung th.ân. Chủ tọa vừa dứt lời, Chìa đổ g.ục vì quá s.ốc.

Nỗi c.ô đ.ơn khủng kh.iếp

Trên đời này kh.ô.ng có nỗi c.ô đ.ơn nào khủng kh.iếp bằng nỗi c.ô đ.ơn b.ị ng.ười thân b.ỏ m.ặc. Đã 18 năm có lẻ, Chìa sống kh.ô.ng một lần được ng.ười thân tới thăm. Kh.ô.ng một ai, từ anh em r.uột thịt đến hai đứa c.on và ng.ười ch.ồng có một cử chỉ ngó ngàng tới Chìa. Họ coi như Chìa đã ch.ế.t và kh.ô.ng m.uốn nhắc tới.

Chìa kể, có một lần duy nhất ch.ồng xuất hiện. Ấy là khi Chìa còn đang ở nhà t.ạm gi.am, chờ x.ét x.ử thì anh ch.ồng đến, kh.ô.ng phải để hỏi thăm Chìa mà là đưa đ.ơn ly h.ôn.

Cá.c phạm nhân n.ữ đang c.ải t.ạo lao đ.ộng ở tr.ại gi.am số 5.

“Lúc đó tôi như ch.ế.t lặng. Tôi rất m.uốn nói với anh ấy một lời x.in l.ỗi, mong anh ấy hiểu và tha thứ cho tôi, nhưng tôi kh.ô.ng sao mở lời được. Nước mắt trào ra, tôi cầm bút ký mà lòng tan nát. Kể từ phút đó tôi hiểu rằng m.ình chẳng còn ai n.ữa để mà hy vọng. Tôi là k.ẻ lạc loài thực sự”, Chìa nức nở.

“Chị ơi, quá khứ đ.au l.òng đó, em kh.ô.ng m.uốn nhắc tới n.ữa. B.ản á.n lương tâm dành cho em còn đ.au đ.ớn hơn tất cả những n.ỗi đ.au, b.i k.ịch trước đó d.ồn l.ại. Em kh.ô.ng m.uốn nhắc l.ại chuyện cũ, chỉ m.uốn chuyên tâm c.ải t.ạo, làm l.ại cuộc đời”, Chìa nói với tôi và kh.óc to hơn khi nhắc đến hai c.on.

Người đ.àn b.à t.ội l.ỗi kể l.ại quãng thời gian đ.ầu mới bước chân vào tr.ại gi.am. Khi đó Chìa mới 23 t.uổi và đang nuôi c.on nhỏ mới đầy thá.ng t.uổi, nhưng vì ph.ạm t.ội đặc biệt ng.uy h.iểm nên kh.ô.ng được t.ại ng.oại. Những ngày b.ầu ng.ực căng tràn và nhức buốt vì căng sữa, Chìa l.ại kh.óc khi nghĩ đến đứa c.on nhỏ giờ này đang khát sữa m.ẹ. Chìa nhớ đứa c.on nhỏ, nhớ cả tiếng bi bô của c.ô c.on gái lớn khi đó đã 5 t.uổi.

“Tôi kh.óc cho phút nô.ng n.ổi của m.ình, thương ng.ười quá cố và thương cho cả chính m.ình. Gi.ết ng.ười phải đền t.ội là đương nhiên. Nhưng cứ nghĩ tới cảnh cá.c c.on bơ vơ ở nhà, chịu tai tiếng c.on của ng.ười m.ẹ gi.ế.t ng.ười, n.ước m.ắ.t tôi cứ thế trào ra.

Thời gian ở tr.ại gi.am c.ứu và ngày đ.ầu lên đây, với tôi thật c.ăng th.ẳng. Đầu óc tôi lúc nào cũng căng ra như dây đàn vì nghĩ ngợi và á.m ả.nh. Lắm lúc tôi tưởng m.ình điên, r.ồi m.uốn được điên thật cho đỡ phải nghĩ. Tôi hầu như kh.ô.ng trò chuyện với bất cứ ai, một m.ình một bóng, đối diện với lương tâm t.ội l.ỗi”, Chìa nhớ l.ại.

Ân h.ận, day dứt và l.o l.ắng cho c.on nên Chìa viết thư về cho b.ố m.ẹ, cá.c anh chị và cả ch.ồng cũ, nhưng chỉ có thư đi chứ kh.ô.ng hề có một lần hồi âm. Người đ.àn b.à này cho biết kh.ô.ng nhớ m.ình đã viết b.ao nhiêu thư về nhà, nhưng gần hai mươi năm qua chưa từng nh.ận được một lá thư trả lời.

Nghe những lời tâm sự của Chìa, tôi hiểu rằng, ẩn s.âu trong khuôn mặt khắc khổ kia là một sự hối h.ận và nuối t.iếc. Chìa mong lắm được ng.ười thân tha thứ, mong nh.ận được tin về hai đứa c.on dù biết điều đó thật quá mong manh. Hẳn là chẳng có sự trừng ph.ạt nào ngh.iêm khắc và đ.au đ.ớn hơn sự quay l.ưng, ngoảnh mặt của ng.ười thân.

Nhất là mỗi khi tết đến, xuân về, nhìn cá.c bạn t.ù cùng b.uồng háo hức với thư, với quà của ng.ười thân, Chìa chỉ có nỗi tr.ống vắng. Chìa bảo, gần hai chục năm nay đã kh.óc quá nhiều r.ồi và giờ kh.ô.ng thể kh.óc được n.ữa. Đôi lúc, Chìa cũng tiêu cực, nghĩ quẩn nhưng r.ồi l.ại tự dặn lòng phải vững vàng để sống tiếp.

“Khi nh.ận lá đ.ơn ly h.ôn, tôi chỉ b.uồn vì biết m.ình đã phạm sai lầm ngh.iêm trọng. Tôi kh.ô.ng m.uốn nói ra những nỗi khổ mà tôi đã phải chịu đựng trước đó, chỉ mong hai c.on tôi được bình yên”, Chìa kể.

Điều mà Chìa mong mỏi nhất là có cơ hội trở về tạ t.ội với ng.ười quá cố và cầu xin hai c.on tha thứ.

Theo Doanhngh.iepvn.vn

Load More In Pháp luật
Comments are closed.

Check Also

c.on trai đại gia điện gi.ó miền Tây b.ị b.ắt

Tô Cô.ng Lý, 35 t.uổi, Phó tổng giám đốc Cô.ng ty TNHH Xây dựng – Thương mại –…